Bóng Người Xưa
Photo
Từ Đức Tài

Biết em từ thưở còn thơ,

Yêu em vào tuổi mộng mơ xuân thì.

Yêu em ánh mắt bờ mi,

Ngây thơ duyên dáng bước đi nhẹ nhàng.

 

Bên anh trong giấc mơ màng,

Đoan trang thùy mị như nàng tiên nga.

Búp măng năm ngón tay ngà,

Mân mê tà áo lòng da diết buồn.

 

Em buồn ngấn lệ sầu tuôn,

Cho tình héo hắt cho muôn ngày sầu.

Bao nhiêu ước mộng ban đầu,

Mờ mờ sương khói chập chờn chiêm bao.

 

Sao em không nói lời nào,

Âm thầm cam chịu duyên đầu héo hon.

Em ơi dù mộng không tròn,

Van em đừng giận đừng hờn trách anh.

 

Em hiền như suối trong xanh,

Anh ôm gối mộng cho lòng vương tơ.

Em như trăng sáng lửng lơ,

Ngắm trăng cứ ngỡ ngắm người trong mơ.

 

Giá không có chuyện đợi chờ,

Chuyện nàng trinh nữ hẹn hò mai sau.

Thì nay đâu có thương đau,

Để người xưa ấy lòng xao xuyến lòng.

 

Cả đời mơ lá Diêu Bông,

Tặng nàng sính lễ tơ hồng xe duyên.

Diêu Bông ảo mộng hão huyền,

Cam đành lỗi hẹn thề nguyền kiếp sau     

              

Portland, Oregon tháng 7 năm 2011