Chừng như tiếng gió thở dài

Miên man nỗi nhớ u hoài thế nhân

Cõi đời bước nẻo phù vân

Đường kia lối nọ lần khần chong chênh.

 

Người say giấc mộng phù vinh

Tỏ mờ nhân ảnh nhục vinh giữa đời

Hoa tàn lá đổ nước trôi

Kẻ đi người ở nghẹn lời chia ly!

 

Hững hờ mây trắng trôi đi

Hắt hiu mấy khóm tương vi phai màu

Đàn ai rơi rụng tiếng sầu

Lẩn  theo sương gió qua cầu nỉ non!

 

Suối xanh nước chảy đá mòn

Tháng năm phai nhạt lòng son của đời

Rồi ra tuổi trẻ xa người

Bước chân chập choạng dưới trời phù du!

 

Cuộc đời tựa một giấc mơ

Biển dâu lưu lạc xa bờ cố hương

Vẳng nghe sống vỗ trùng dương

Hồn quê mờ tỏ nỗi buồn mênh mông!

 

Tháng năm mỏi bước dặm hồng

Ngược xuôi rồi cũng hư không giữa đời

Thơ lòng khóc nỗi sầu tôi:

Sầu non sầu nước sầu đời tha phương!

 

Hàn Thiên Lương

Mùa Đông 2010