Có gì trên cõi thế gian

Cớ chi người phải gian nan giữa đời

Chân đạp đầt, đầu đội trời

Bước đi cao thấp trên bờ hư vong.!

 

Cuộc đời nào biết có không?

Phút giây rồi chỉ theo dòng nước trôi.

Hoa tàn… mái tóc bạc vôi

Còn đâu đài các,… ngậm ngùi giữa khuya.

 

Chập chờn nửa tỉnh nửa mê

Càng đau giấc mộng càng thê thiết lòng

Đâu rồi một kẻ thủy chung

Xưa cùng chung chén… ngồi cùng chiếu mâm.

 

Nay thời biền biệt xa xăm

…Biết ra thì đã tím bầm tâm can

Còn đâu chút nghĩa đá vàng…

Sa cơ lỡ vận đôi hàng lệ rơi!

 

Nói sao nói hết những lời

Trách chi phiền não giữa đời mênh mông

Còn đây chỉ một tấm lòng

Buồn chi  cái cảnh hư không cõi người!

8-5-16

 

Hàn Thiên Lương