Cõi Người

 

Tôi đang đi giữa cõi người

Xôn xao nghe chỉ những lời bạc khinh

Cũng nghe tiếng khóc lỡ tình

Tiếng hờn, tiếng oán:” sao mình phụ ta”.

 

          Chao ôi trong cõi ta bà

          Cái thân cát bụi mắt nhòa  lệ cay

Thế gian lắm nỗi sầu đầy

Tháng năm khổ lụy, ngày ngày trầm luân.

 

Hoa tươi rực rỡ mùa xuân

Xuân đi hoa cũng dần dần tàn phai

Vô thường nào có chừa ai

Tao phùng rồi lại đến ngày chia phôi!

 

Thiền môn giảng “ kiếp luân hồi”

Người người vẫn giữ cái tôi vô cùng

Sông mê thuyền lạc giữa dòng

Đời chìm sóng cả thủy chung chẳng còn!

 

Ai người nhớ chuyện nước non

Phù hoa rồi cũng xói mòn niềm tin

Nhện giăng những sợi tơ tình

Sao còn đang thức tưởng mình chiêm bao!

 

Chắc tôi cũng đã hư hao

Nửa mê nửa tỉnh nghẹn ngào phù hư!

Bây giờ cho đến bao giờ

Bước chân phiêu bạt giữa đời xót xa!

 

Dù cho sương khói bụi nhòa

Bão dong cũng phải bước qua cõi người!!

8-2013

Hàn Thiên Lương