Cõi nhân sinh mịt mờ cơn gió bụi 
Đời nổi chìm ngày tháng mãi gian nan .......
Vừa sinh ra đã òa vang tiếng khóc 
Như sợ rằng cuộc sống sẽ lầm than! 

Mẹ mang ta biết bao ngày gian khổ 
Cha chỉ ta qua mấy nẻo đường khôn 
Nhưng dại khôn lẫn chen vào tiếng khóc 
Vui gì đâu, lại lắm nỗi đau buồn! 

Mộng với thực nào ai phân biệt được 
Cứ lỡ lầm người lộng giả thành chân 
Không thẳng ngay, cố lọc lừa mưu chước 
Chuốc lợi quyền ham cuộc sống vinh thân. 

Ta sinh ra với thân mình trần trụi 
Lúc trở về cũng tay trắng mình không 
Trên dương gian đâu có gì hấp dẫn 
Chỉ bồng bềnh trong ảo mộng phù vân! 

Mãi cưu mang luôn tháng ngày lận đận 
Cha mẹ già , cha mẹ cũng ra di 
Bạn bè thân cũng có ngày ly biệt 
Kiếp con người: ôi sinh ký tử quy! 

Hàn Thiên Lương