Cõi Thơ

 

Ta vun xới vườn thơ thêm thắm mãi

Là cõi tình lồng bóng nét văn chương

Qua năm tháng vẫn nguyên trang sách mở

Không làm phiền nhân thế chuyện riêng chung.

 

Lòng ta mở đón viền trăng mười sáu

Trải tình thơ cho đến cõi vô cùng.

Bài thơ nhỏ đẹp lời khi sơ ngộ

Không phai mờ còn rõ chữ yêu thương.

 

Ta từ buổi xa nhà đời viễn xứ

Bụi phong trần nhuốm bạc mái đầu xanh

Thơ vẫn đượm trên từng trang giấy trắng

Nhưng rất buồn như giọt lệ long lanh!

 

Ta thường đứng một mình bên suối nhỏ

Thả hồn lên dòng chảy phủ rêu xanh

Hai tay đón lá rừng thu đang đổ

Ngâm bài thơ cầu nguyện cõi an lành

 

Ta có lúc chong đèn bên sách cổ

Biết người xưa cũng đá nát vàng phai

Vần thơ cũ chuyện đời không thấy cũ

Tấm gương còn soi rõ giữa đời nay.

 

Thơ môt cõi vạn tấm lòng hội ngộ

Giữa yêu thương, mơ ước phút tương phùng

Thơ là cõi hoa tình luôn nở rộ

Trên dòng trăng trôi mãi đến vô cùng!

15-8-15

Hàn Thiên Lương