Ngưòi ơi trong cõi vô thường ấy 
Đại hải dường như chỉ giọt sương ......
Trùng dương sóng nổi rồi tan biến 
Dần tắt dài trên bãi cát buồn. 

Ai chẳng ngậm ngùi nhìn dâu bể 
Đền đài vùi lấp cõi tang thương 
Xa mã khuất mờ đường gió bụi 
Lạnh hồn cô phụ giữa đêm sương. 

Giây phút tao phùng ...xa cách biệt 
Đắng cay ngày tháng nỗi mong chờ 
Người đi không biết bao giờ lại 
Kẻ ở chờ mong vẫn mịt mờ. 

Trong cõi con người tan với họp 
Vô thường nào biết buổi trùng lai 
Có lúc nụ cười pha nước mắt 
Niềm vui ẩn chứa nỗi bi ai! 

Mới thấy vườn xuân hồng rực rỡ 
Đào mai thắm sắc đẹp trời mơ
Qua cơn nắng hạ hồng phai nhạt 
Sương tuyết thu đông phủ mịt mờ! 

Hãy lái thuyền tâm xa huyễn mộng 
Xuôi về bến giác giữa dòng trong 
Để ta thấy cõi vô thường ấy 
Chớ vội đam mê rối cả lòng! 

Hàn Thiên Lương