Đêm nay nhớ Mẹ xót xa

Nhìn lên  ngực áo, nụ hoa trắng ngần

Mẹ xa nhân thế đã gần

Phần tư thế kỷ bao lần khóc thương

 

Mẹ ơi!  Con mẹ vẫn thường

Cầu kinh cho Mẹ, vấn vương dáng hình

Ngày xưa Mẹ vẫn lặng thinh

Thức khuya, dậy sớm, một mình lo toan

 

Tưởng khi đất nước yên hàn

Ngờ đâu bão nổi lan tràn khắp nơi

Ôm con Mẹ những bồi hồi

Rời xa quê cũ nổi trôi bạt ngàn…

 

Âm thầm lo lắng, bất an

Mẹ buồn rơi lệ tâm can rối bời

Nhớ về đất tổ xa xôi

Nghĩ suy lo lắng, đơn côi lạc loài

 

Một đàn con dại, tương lai?

Khung trời mờ mịt, ngày mai đón chờ!

Tin Cha hun hút vô bờ

Thương lo con trẻ dại khờ ngây thơ

 

Hy sinh Mẹ nguyện từng giờ

Mong ngày đoàn tụ, mắt mờ, thân đau

Bao đêm thức trắng úa màu

Mẹ lìa cõi thế, con sầu khôn nguôi!

 

Cùng nhau tụ lại bồi hồi

Mẹ ơi! Mẹ hỡi! Sao rời bỏ đi

Ngàn xa khuất bóng từ bi

Giữa đời hiu quạnh còn gì cho nhau

 

Lung linh ánh nến nguyện cầu

Hoang mang, khổ lụy cúi đầu chắp tay

Lệ tràn ngập mắt thơ ngây

Bao giờ Mẹ lại xum vầy với con?

 

 “À ơi… con ngủ cho ngon

Mẹ luôn phù hộ giấc tròn chiêm bao

Các con ngời sáng như sao

Tình anh, nghĩa chị ngọt ngào yêu thương…

À ơi, à ơi…”

 

 Cát Đơn Sa