Ngay xua

 

 

Sau ngày tiếp thu anh đi vào trại

“học tập cải tạo” đổi mới cuộc đời

Vợ con thăm nuôi nói chẳng nên lời

Tương lai mù tịt, một màu tăm tối.

 

Ngày qua ngày, thân mỏi mòn trông đợi

Con lớn dần theo cây cỏ đồng quê

Đôi tay yếu đã quen việc nặng nề

Đôi má thắm đã phai dần hương sắc

 

Chiến tranh hết, sao gia đình chia cắt?

Lòng tủi buồn không biết tỏ cùng ai

Người vợ trẻ đơn côi tháng năm dài

Chờ chẳng thấy ngày chồng về trở lại

 

Rồi có một ngày tin anh vượt trại

Đi tìm Tự Do, bỏ cảnh tù đầy

Vượt sóng trùng dương xây đắp tương lai

Phương trời mới thỏa mong niềm ước vọng

 

Ba mươi năm trôi qua như giấc mộng

Thời niên thiếu xin bỏ lại Quê Hương

Thành phố đổi tên và những con đường

Cũng thay đổi như lòng người đã khác

 

Xin tri ân về những người đã thác

Chịu hy sinh cho Dân Chủ Hòa Bình

Bao người hạnh phúc trong cuộc hành trình

Đầy chông gai và có nhiều ngấn lệ

 

Đỗ Thị Minh Giang