Photo
Nguồn: Net

 

Thưở ấy nàng trong tuổi ngọc ngà.

Cành vàng lá ngọc giữa muôn hoa.

Nàng cô xuân nữ thời son trẻ,

Mái tóc buông dài dáng thướt tha.

 

Dạo ấy nàng đang tuổi học trò,

Dịu dàng thùy mị tựa nàng thơ.

Như hoa trinh nữ thường e ấp,

Khép nép nhưng lòng đầy ước mơ.

 

Nàng đến thăm tôi một buổi chiều,

Nắng vàng nhẹ rắc, gió hiu hiu.

Ngại ngùng không nói nhưng tôi biết,

Nàng nhớ, nàng thương, nàng đã yêu.

 

Dẫu biết đường tình vạn nẻo sầu,

Vẫn không tránh khỏi mối duyên đầu,

Biết yêu là khổ, nhiều ngang trái,

Cũng chỉ vì tình chuốc khổ đau.

 

Lần cuối đón em trước cổng trường,

Vùng trời kỷ niệm dấu yêu thương.

Gặp nhau lần ấy rồi ly biệt,

Để suốt cả đời mãi vấn vương.

 

Thỉnh thoảng thấy nàng trong giấc mơ,

Nàng là điệu nhạc, là vần thơ,

Là giòng suối mát, trăng lờ lững...

Bóng cũ người xưa...nay mịt mờ...

 

               Từ Đức Tài.

Portland, ngày 27 tháng 12 năm 2013.