Tình Sầu

Tình thơ ấy nguyên sơ tà áo trắng
Nay nhọc nhằn mái tóc bạc pha sương
Cõi bon chen ta còn gì để mất
Nhớ tình em trong tuổi ngọc…thêm buốn! ......

Rồi hết hạ thu vàng đang tiếp đến
Ta lặng buồn đứng ngắm lá vàng bay
Em” mất biệt” lòng ta nguyên nỗi nhớ:
Thuở ban đầu tay nắm lấy bàn tay!

Trống trường giục từng hồi em vội vã
Buông tay ra em từ giả vào trường
Ta ngẩn ngơ nhìn theo tà áo trắng
Hồn bơ vơ lặng lẽ đứng bên đường!

Thời gian ơi! Làm sao ta níu lại?
Bóng ngày xanh mờ mịt giữa mù sương
Không giữ được quảng đời tươi đẹp nhất
Nên riêng em, ta xin lỗi ngàn lần!

Nay đã lỡ “tình sầu thiên cổ lụy”
Em nâu sòng kinh kệ chốn thiền môn
Ta đang lạc cõi trần… luôn mộng mị
Như lá vàng chao đảo giữa thu phong!

Hàn Thiên Lương