Tôi ngồi nhìn khói mênh mông

Nhìn mây tan tụ khói đồng đồng bay

Tôi ngồi ngắm lại bàn tay

Nghe ra vô tận hình hài xương da

 

Rồi tôi lạc cõi ta bà

Sương tan khói tụ như là tuổi tên

Một hôm tôi lại ngồi quên

Hoài Hương