Skip to main content
Việt Nam
Quê Hương Tôi
Quê Hương tôi Việt Nam, bên bờ Thái Bình Dương
Biển đông ngàn đời sóng vỗ
Lưng tựa Trường Sơn, suốt từ Bắc vô Nam
Quê hương tôi bao đời nghèo khổ!
Chinh chiến điêu tàn, lụt bão triền miên
Một dãi non sông dáng hình cong chữ “S”
Đất hẹp người đông ruộng đồng cằn cỗi
Hạt gạo quê hương thấm mồ hôi cha cày cấy
Mặc tấm áo lành thương dáng mẹ còng lưng
Quê hương tôi có lũy tre xanh
Trải bóng mát đường làng tôi đi học
Có chiếc mo cau làm quạt
Cũng mát lòng khi oi bức chiều hôm
Quê hương tôi có vịnh Hạ Long
Có động Phong Nha có chùa Một Cột
Có phố cổ Hội An, có Tháp Chàm
Có Ngũ Hành Sơn và Hà Tiên biển trời thơ mộng
Có Huế Đô của ngày xưa vang bóng
Có hàng cau căng võng
Lời mẹ ru và mảnh trăng treo
Quê hương tôi biển rộng sông dài
Tuổi thơ đã một thời hụp lặn
Xanh biếc ngàn dâu để ươm vàng nong kén
Bạt ngàn khoai sắn,
để no lòng khi năm tháng thiếu cơm
Đất hẹp người đông ruộng đồng cằn cỗi
Hạt lúa vàng rơi rớt xốn bàn chân
Trái bắp, củ khoai nuôi tuổi trẻ lớn dần
Như lũ chim khi đủ lông đủ cánh
Ngửa mặt nhìn bầu trời cao rộng
Tung cánh bay khắp bốn phương trời
Mang tình quê chan chứa nào vơi
Ngày thấy mây trôi lo nắng khô Đất Mẹ
Đêm nghe gió rít sợ bão nổi quê Cha
Những chiều buồn ngồi ngắm giọt mưa sa
Lòng thấp thỏm sợ lụt ngày đông giá
Ăn một miếng ngon nước mắt bỗng nhạt nhòa
Uống một ngụm bia lại nhớ mùi rượu gạo
Thương Mẹ Cha một đời kham khổ
Áo không lành cơm cũng chẳng no
Mùa nắng cháy da mùa rét co ro
Cũng mặc trời mặc đất
Khi ốm đau bệnh tật
Cây cỏ quê hương thay thuốc qua ngày
Càng đi xa càng nhớ lòng đau
Sao ta cứ đêm ngày thao thức mãi
Dẫu đi cuối chân trời góc bể
Quê hương mình luôn sống mãi trong ta.
Westvalley City, Utah
Mùa Thu 2002