Có hai người thường hay đi bộ,
Mà hai người hai ngả khác nhau.
Người bước đi liếc trước ngó sau,
Quanh quanh, quẹo quẹo ngõ vào tối om.
Kẻ lang thang qua bao đường vắng,
Ôm nỗi buồn với ngàn nỗi cô đơn.
Bước chân đi như kẻ mất hồn,
Nghe chua xót dâng tràn niềm cay đắng.
Kim Yến