Ai bảo em đẹp chi ?
cho anh đón đường đón ngõ
mỗi chiều em về mỗi sáng em đi
chủ nhật trời trong nắng sớm màu hồng
anh đứng đó cây si trồng bước thỏ.
Ai bảo em đẹp chi ?
cho anh về thêm sâu nỗi nhớ
mỗi lần gặp nhau em thèn thẹn cúi đầu
đôi má đỏ nghiêng nghiêng vành nón lá
ôi thương quá thương chi kỳ lạ
giấy bút học trò đầy cả trang thơ
đường ta đi cây cỏ như mơ
trời xanh biếc bướm hoa cười hai đứa.
Bỗng chiến trận bừng lên khói lửa
giặc Cộng tràn về đốt phá làng thôn
anh giã từ em làm lính tiền đồn
đêm bốn phía rỏn tìm hơi địch.
Anh làm lính sáu năm xông trận
lon trên vai cũng được đổi đôi lần
nhưng trái tim từ thuở yêu em
vẫn mơ ước một ngày tàn súng đạn
Tàn súng đạn anh trở về phố cũ
quên hết hận thù đón nhận tình yêu
em sẽ là tất cả niềm tin
cho anh sống cuộc đời còn lại…
Nào ngờ đâu mùa Xuân chưa tới
máu lại tràn thêm trời đất điên cuồng
lũ bạo tàn thống trị cả quê hương
anh tù ngục, em cùng đường phố chợ.
Ôi sự sống vô cùng khốn khổ
cả hai ta dang dở chuyện ban đầu
nước mắt nào đưa em vào tâm sự
giấc mộng tàn…từ lịch sử sang trang.
Vũ Văn Phương