Nắng cháy da
mồ hôi nhễ nhại
áo rách bạc màu
lao-động đường xa
con trâu già
tên tù nô-lệ
đôi vai chiếc cày chế độ vong nô.
…
Sao có thể có ngày hôm nay
cả cuộc đời hai mươi năm cầm súng
ta ngờ đâu Tổ-Quốc điêu linh
và lũ ta xiềng xích quanh mình !
Đêm trại tù chim kêu vượn hú
đêm trại tù dựa gối nương vai
đêm trại tù những cánh tay gầy đét
sờ soạng tìm nhau níu chặt tình người
Đêm trại tù nhớ anh em chiến hữu
đưa mắt tìm xa một chút gió tươi
ôi người đi, sao biền biệt mấy thu
tù nô-lệ, xương da loài cỏ chết.
Đêm không khóc sao chảy dài nước mắt
ngẫm từng trang chiến trận cuộc đời mình
bóp nát trán vẫn thấy đời đau nhức
máu hận sôi tràn kiếp sống tù binh.
Hỡi những người lãnh đạo
hỡi các tướng vùng
hỡi các cấp sĩ-quan
có thấy không Tổ-Quốc Việt-Nam
loài thú dữ đã cày đã xới…
Ta lũ tù
kêu trời không thấu
xin được gọi người
trở lại cứu non sông
ta biết đời ta chẳng sống bao lâu
nhưng thương quá những mầm non thơ dại…
(viết cho các bạn tù núi Tà-Dôn-Phan-thiết)
Vũ Văn Phương