Mẹ và Thời Gian
Thời gian là vô tận
Mẹ tuyệt đối vô cùng
Thời gian còn đếm được
Lòng mẹ thì mênh mông
Lòng mẹ như biển cả
Cho con xanh bến bờ
Đời mẹ nhiều bão tố
Con yên bình tuổi thơ
Đời mẹ là bài thơ
Cho con học ngôn từ
Con ngập trong biển cả
Để mẹ giờ lo toan
Mẹ cồn cào sóng vỗ
Đưa thuyền con ra khơi
Biển bình yên lặng sóng
Cho con tới bến bờ
Mẹ là ánh mặt trời
Sáng đời con vững bước
Nhiều khi con ngang bướng
Chắc lòng mẹ đớn đau
Thiếu ánh nắng trên cao
Đời con là bóng tối
Mẹ soi đường dẫn lối
Dắt dìu con vào đời
Mẹ là cây cổ thụ
Tỏa bóng mát đời con
Lòng mẹ rộng mênh mang
Tình thương vô bờ bến
Con làm sao đếm được
Công lao mẹ hiền ơi!
Thời gian là vô tận
Mẹ tuyệt đối vô cùng.
Hoài Hương