Dinh Bảo Đại
Photo
Thị Nội
Nóng đã tràn Đà-Lạt. Sương mơ chỉ về tụ lại ở núi rừng xa. Thông không còn xanh bát-ngát. Gió vi vu cũng nhợt nhạt bùi-ngùi. Suối cạn dần rốc-rách buông xuôi. Chợt thoáng nhớ hỡi ai người tri-kỷ.Bè bạn xưa, giờ đây tản-mác. Góc phố công-viên im dấu đợi chờ. Tất cả chỉ là bóng rũ hồn phơi. Theo năm tháng dãi-dầu chào thua cuộc sống.Mây từ xa cũng tắt nguồn ước-vọng. Hạnh-phúc héo tàn trên sóng nước băn-khoăn. Hơn ba mươi năm ai ngóng ai trông. Lời hò-hẹn vẫn ngủ yên ký-ức.Sáng thức dậy, soi gương, đôi lúc. Lặng-lẽ cười rồi nước mắt tuôn rơi. Ta còn ai ở giữa cuộc-đời. Ta còn ai để chờ để đợi. Ta còn ai, hỡi ai (!).Tóc sáu lăm nhung nhớ bạc màu. Trang thơ tình cũng lờ-mờ nhân ảnh. Khóc cũng đắng mà cười cũng đắng. Đắng từ trong tim óc đắng ra ngoài.Con chim nhỏ xưa vì ai thảnh-thót. Mà giờ đây ngột- ngạt cảnh con người. Mà giờ đây môi nhạt biếng cười. Ôi người ơi Đà-Lạt. Ôi tình ơi xa xôi…Vũ Văn Phương |