Tung Cánh
Photo
Thị Nội
mắt không quen ngủ sớm
đêm cứ mãi thẫn thờ
chuyện đời nghĩ phát ớn
lạnh buốt cả hồn thơ.
đôi lúc ngồi giữa chợ
tính thử một nước cờ
ôi, lối nào cũng bí
chỉ kẽ tóc đường tơ.
đời sao nhiều trắc trở
mọi chuyện chẳng thể ngờ
thuyền ai rời bến vắng
tôi ngồi buồn…buồn so.
cửa mở tung bốn ngõ
mưa gió cứ thổi vào
gặp nhau cười ha hả
cho thời gian qua mau.