Skip to main content
Nhớ Rừng
Thu về động tiếng lá rơi
con chim thức giấc hát lời trống không
nhớ xưa tung gió bềnh bồng
xòe đôi cánh mỏng gánh gồng ước mơ
mênh mông rừng núi sông hồ
dấu chân thiên cổ bóng cờ oai linh
Giang sơn hùng vĩ, hữu tình
dưới trên khắc dạ ơn lành Mẹ-Cha
sử vàng rộn tiếng hát ca
“bảo vệ lãnh thổ, giữ nhà toàn dân”
dẫu giặc bên nách hoành hành
chung lưng một khối, biến thành sức thiêng
gian manh chẳng dám quấy phiền
Việt-Nam mãi mãi dịu hiền đẹp xinh.
Ai ngờ thế sự điêu linh
con chim rũ cánh ngậm tình đắng cay
rừng già xứ lạ lất lây
nhớ sao là nhớ bóng mây cuối trời…
(Nebo, Roseburg 1985)