Thằng thứ nhất đập một cây lên đầu
Thằng thứ hai giựt ngay khẩu súng
Cả đám thằng trói ngang trói dọc
Tức giận căm gan máu hận bừng bừng
Chẳng lẻ chúng có quyền có biến
Lọt vào đây không một tiếng súng ngăn
Cấp chỉ huy vừa ủng hộ tinh thần :
“Giữ chặt súng” qua đường giây liên lạc
Tôi chợt nhớ, bỗng dưng khó nói
Cười thản nhiên để chúng chưởi mình
“Thằng ngụy quân hèn mạt”
Máu từ đầu từng giọt chảy thêm nhanh
…
Mười năm ngang dọc đời chinh chiến
Huynh đệ tình người thật muốn điên
Chưa đánh đã thua. Cười lãng xẹt
Lời nào nói nữa cũng vô duyên…!!!
Vũ Văn Phương