Photo
Nguồn: Net
"Núi cao chi lắm núi ơi,
Che khuất mặt trời, che cả người thương "
ca dao
Quê tôi chẳng có non cao
Người thương chẳng thấy vì cau che rồi
Cũng không có núi có đồi
Mà sao tình cắt chia đôi cuộc đời
Thuyền không, bến vắng, chơi vơi
Gió chao tàu lá, trăng soi mảnh vườn
Năm em mười tám má hường
Anh chưa dám hỏi nên thường làm thơ
Từ xưa cho đến bây giờ
Ai đi để nhớ mộng mơ đường trần.
Đỗ Thị Minh Giang