Photo
Nguồn: net

 

Ta là giọt nước từ khe núi

Ra đến trường giang vẫn nhớ nguồn

Róc rách suối qua từng phiến đá

Nhuốm màu trăng bạc giữa đêm sương.

 

Trường giang năm tháng về bao ngã

Hồn ta thao thức gọi cố hương

Cuối bãi đầu sông trên sóng cả

Nắng mưa vẫn trọn một niềm thương.

 

Làm sao bơi ngưọc được trường giang

Thôi giấc mơ xa vẫn ngút ngàn!

Nhớ mãi cội nguồn dòng suối nhỏ

Đêm tàn lặng lẽ uống trăng tan!.

 

Ra đi biền biệt một lần đi

Thương nhớ đầy vơi…mộng ước gì!

Nguồn cội xa mù canh cánh mãi

Sông dài đâu biết chuyện từ ly!

 

Hàn Thiên Lương