Đường khuya phai bóng trăng soi
Dấu yêu mờ nhạt đưa thoi ngỡ ngàng
Vì sao duyên nợ lỡ làng
Giao mùa chiếc lá nhuộm vàng sắc thu
Thuyền tình lạc cõi sa mù
Chở đầy khoang gió trầm ru giấc đời
Thả mơ mộng xoải khung trời
Đêm buồn thao thức đan lời ước xưa
Tan trường tà áo ướt mưa
Dù che e ấp đong đưa tóc mềm
Thương bao kỷ niệm êm đềm
Chia xa đôi ngả hồn thêm nỗi sầu
Tương tư con sóng bạc đầu
Trăm năm hoài niệm qua cầu nước trôi.
Đỗ Thị Minh Giang