Thơ như gió cõi địa đàng
Thổi vào thế sự với ngàn âm thanh
Thơ như giòng suối trong xanh
Đèo cao ,dốc vắng loanh hoanh chảy hoài
Thơ như đời lũ hươu ,nai
Giữa bầy hồ dữ nào ai sớt buồn
Thơ nhìn nắng buổi hoàng hôn
Chờ nghe tiếng ếch bên cồn khô mưa
Thơ chi viết mãi chẳng vừa
Nửa trang giấy trống mãi chưa lấp đầy
Thơ buồn viết để gíó bay
Loay hoay lạc lỏng ,lời say ý cuồng
Thơ như ngựa chiến qua truông
Mơ dăm ngọn cỏ bên đường quanh co
Thơ đau những nỗi hẹn hò
Trăm năm bến cũ con đò trôi xa
Thơ buồn giọt nắng sân ga
Con tàu viễn xứ mãi xa lối về
Thơ đau ngàn nỗi tái tê
Lòng như dao cắt tứ bề châu thân
Thơ gom những bước phong trần
Rót về biển rộng một phần thương đau
Chiều lên thơ rụng nỗi sầu
Tha hương ai khóc cho màu muối tiêu
Từ khi tan buổi chợ chiều
Hoa đời ngàn cánh rụng theo lá vàng .
Tháng 7 năm 2006
Sơn Phong Phi Điểu