(Cho Hương, cô bạn học cũ và chị Lan)
Ngày xưa chừng xa lắm
Em còn nhớ không em
Những ngày vui đuổi bướm
Trời cao xanh êm đềm..
Mẹ thương muốn anh học
Thêm chút chữ ngày hè
Mẹ gửi anh đến đó
Thế chúng mình gặp nhau.
Lớp học, lớp học con
Thầy giáo, thầy Năm Sơn
Một mình dạy mấy lớp
Mỗi lớp bốn năm em
Ngồi chung từng nhóm nhỏ..
Trường học là ngôi đình
Bên chùa, bên miếu cổ
Chiếc cầu gỗ chênh vênh
Đưa hai đứa chúng mình
Đi về qua cầu đó
Nhớ hoài con lộ đỏ..
Anh gỡ từng bông cỏ
Dính sát mảnh quần nâu
“Em bảo em còn nhỏ”
Anh có nói gì đâu!
Cách mấy ngày sau đó
Không thấy em qua cầu..
Buồn chi em nghỉ học
Có phải chiến tranh lan?
Xóm đầu cầu Ông Bộ
Lửa bừng cháy, nhà tan
Chiến tranh xuống đầu chợ
Chiến tranh cuối đường làng..
Sáng sớm anh theo mẹ
Trên lối cỏ còn sương
Đó đây biểu ngữ tường
Đó đây truyền đơn giấy
Hôm nào đi cũng thấy:
Biểu ngữ và truyền đơn
Viết lên tường trên giấy
Đả đảo và ghi ơn..
Chiến tranh có lúc tàn
Mấy năm không súng đạn
Khiến mừng vui dân làng..
Rồi bão tố phong ba
Lại tơi bời quật ngã
Dân ta, xóm làng ta
Nhà cháy, bom đạn bay
Người chết, khóc đầy trời..
Rồi thôi trường làng quê
Trường tư, trường quận nhỏ
Anh ra chốn thị thành
Vẫn nhớ người gái nhỏ
Mặc áo bà ba nâu
Nhà đầu cầu Ông Bộ
Anh như bao người trai
Phải lao vào cuộc chiến
Cuộc chiến xé hai miền..
Mấy chục năm không biết
Hương có gia đình chưa
Bài thơ này anh viết
Tặng em Hương ngày xưa..
Và chị Lan hẻm ấy.
Hôm nay ngày đầu Xuân
Lại nhớ người em nhỏ
Anh viết mấy dòng nầy
Nhờ bạn anh, anh gió
Chuyển lời về thăm em.
Nguyễn Phú
( Thi Văn Ngàn Thông)