Lính Việt Nam Cộng Hòa
Con đường xưa đưa em về cuối phố
Qua chiếc cầu rực rỡ một vườn hoa
Anh từ đồn xa áo trận giày sô
Vội vã đón em vui chi vui lạ.
Em nụ cười che ngang vành nón lá
Tóc bờ vai áo trắng nữ sinh
Gió thu nhẹ buổi chiều xế nắng
Trải dòng sông nạm ngọc trăng thề
Đôi bàn tay mười ngón vụng về
Ta nắm chặt sợ tình dâu bể !!!
Anh lính chiến vì quê hương bổn phận
Trái tim yêu cầu khẩn thanh bình
Đất nước và em như một dòng sông
Giang tay ôm cả tấm lòng mến thương
Ghế đá công viên những ngày về phép
Ta mộng mơ tính chuyện xây đời
Nụ hôn đầu bắc cầu giao ước
Bên nhau ngôn ngữ vô lời.
Ngờ đâu, một ngày hận tủi
Lính trận buông tay khẩu súng, làm tù.
Ta ngóng mãi tin người yêu dấu
Mây sầu giăng che bóng tối u buồn
…
Mười lăm năm sau, giữa lòng phố chợ
Gặp nhau ta chẳng là mình
Phu vác mướn nhìn người hải ngoại
Đẹp đẽ bên chồng tay dắt con thơ
Thờ ơ, em chừng chẳng nhớ
Đôi mắt thuở nào chào như không !
(cho bạn tôi, Phan Thiết)
Vũ Văn Phương