(chút tình cho Minh Đen)
Ta ngồi xuống
thêm một lần ngồi xuống
người đuổi xua
thêm một lần đuổi xua
con chim bay
thấy cành khô chợt nhớ
một thuở nào con nợ xác xơ .
Ta đứng dậy
thêm một lần đứng dậy
đưa đôi tay
như con ngựa quen đường …
Ta bước ra
thêm một lần ra cửa
cửa của người đâu phải cửa của ta
ở trong xa, nhiều kẻ đã gặp qua
nhiều lớp cửa và rất nhiều xích sắt
ở nơi đấy
chính là sự thật
nhân-loại làm sao thấy được chốn này !
Ta đứng lại
thêm một lần đứng lại
dù bao lâu cũng chẳng thể kéo dài
ta còn gì, dù phên che một mái
đủ đôi chân trú ẩn, … khôi hài !
Như lệ thường
ta bước ra trở lại
thật xót xa
những xa lạ đứng nhìn
ai hiểu được phận người dân Việt
miệng thì-thầm hát một đoạn “Quốc Ca”
…
rồi đập vỡ tiếng đàn
rồi xé nát lời thơ
ta quên nhau như quên món nợ
đeo nặng trên vai những kẻ dại khờ.