Mẹ ơi, tiếng mẹ lạ lùng
Trăm thương ngàn nhớ vô cùng kính yêu
Từng đêm con nhớ mẹ nhiều
Âm vang tiếng võng câu Kiều mẹ ru.
Từ con khôn lớn nên người
Cái ăn cái mặc mẹ đều chăm lo
Đường đời lắm nẻo quanh co
Mẹ khuyên mẹ dạy mẹ cho cả đời
Đâu ngờ sông nước vẫn trôi
Mà thuyền mẹ đã tách rời thế gian
Để con như kẻ lạc đàng
Trông theo bóng hạc hai hàng lệ rơi
Mẹ ơi nhớ quá mẹ ơi
Đứng lên ngồi xuống rã rời tay chân
Cúi đầu sám hối tự thân
Hiếu chưa trả được ăn năn trọn đời
Kiếp sau dù mẹ về đâu
Con cầu về đó ta thời có nhau…
Vũ văn Phương