Nếu phải viết, viết hoài thêm nữa
Ý và lời vẫn mòn mỏi loanh quanh
Bảy mươi năm chất chứa mộng không thành
Từng tảng đá đeo nặng quằn ơn nghĩa
Tứ trọng ân cả xác hồn chất chứa
Ngày sâu dày mắt lệ ứa tuôn sa
Gió vẫn đùa mây, biển cả phong ba
Sao vượt thoát đưa thuyền qua bến lặng ?
Cả một đời cứ theo nhau lẩn quẩn
Chuyện ngoài tay gồng gánh đeo mang
Ngày nhìn người đêm nhìn ta thầm lặng
Lòng hỏi lòng đêm vắng còn ai...!
Rồi một ngày, tay buông xuôi biến dạng
Trở về không như hạt bụi bên đàng
Gió có thổi đi ngang dòng sông cũ
Nhắc giùm ta quên giấc mộng kinh hoàng