Thuyền trăng chở đầy ắp
Bầu trời xanh vô ngần
Sóng trầm ngâm hơi thở
Em ngồi dáng băn khoăn !
Tình phải chăng mây khói
Lời vói chưa động tâm
Cửa tim cài then chặt
Lối nào vào ghé thăm ?
Cả không gian tỉnh lặng
Trăng không còn là trăng
Thơ lòng chưa ra tiếng
Lời nào gửi trăm năm.
Cảm ơn em trong trắng
Cảm ơn ta ngu đần
Thôi cũng là đã đủ
Nắng mỉm cười nhìn trăng.!!!
Vũ văn Phương