Buổi trưa,
đứng bóng mặt trời
mồ hôi ướt đẫm từ đầu đến chân
kiếp người tỵ nạn cực thân
chén cơm manh áo nợ nần âu lo
đêm đêm nước mắt tình cờ
nhỏ lên trang giấy vần thơ nhạt nhòa
Bàn tay đen trắng đôi bờ
thương cho ai đó hững hờ nước non
tội cho những kẻ cúi lòn
buồn cho những kẻ vo tròn lợi riêng!
Suốt ngày ra sức vác khiêng
Đêm nằm thao thức muộn phiền nhớ quê
Còn ai đi, còn ai về
đồng-bào thân thuộc bạn bè vợ con?
nửa vòng trái đất xoay tròn
xoay ngang xoay dọc xoay mòn ước mơ
Trong tim còn một ngọn cờ
thịt da còn vết sẹo mờ ngày xưa
mắt còn nhớ mảnh khăn sô
tai còn nghe tiếng kèn đưa tiễn người.
Còn gì cho kẻ thiên thu
cho người còn lại khóc cười gượng môi!
Tuổi già ngày tháng cứ trôi
tài hèn, sức yếu đêm ngồi nhớ quê
hiếu trung thẹn mặt lời thề
đường đi chẳng ngắn ngày về cho nhau
nguyện cầu, kiếp kiếp mai sau
còn ngày trở lại cúi chào Việt Nam . . .
Vũ Văn Phương