Vấn vương
mắt bậu ngọt tình
Bằng lăng hoa tím
giựt mình nở bông
Qua nằm
chăn gối phòng không
Vòng tay mơ mộng
thầm trông dáng kiều
Lối quê
vọng tiếng sáo diều
Bậu ơi, hồn bỗng
vướng nhiều luyến lưu
Qua ngồi
nắn nót lá thư
Ước ao bậu nhận,
tương tư cũng đành
Đôi chim
ríu rít trên cành
Đôi mình duyên thắm
mộng lành trăm năm .
Đỗ Thị Minh Giang