Giã Từ
Photo
Thị Nội

(Cho vợ tôi: dù sống hay chết, anh vẫn ngợi ca em)

 

Anh ôm em trong tay

mà biết rằng sắp mất

sau phút giây này

khó được gặp nhau!

Nếu anh may mắn thoát đào

đến được đất Tự do

ở đó,

ta có ngày mai …

… 

Anh ôm em trong tay

đôi mắt em nhắm lại

dẫu kín thế nào

lệ cũng trào tuôn

trên má trên môi

nỗi buồn thân phận.

 

Sau phút giây này

anh sẽ ra đi

lỡ mà bất trắc

ôi, thật thảm thương!

 

Có thể,

trước những cặp mắt hung dữ bạo tàn

em sẽ đến cùng anh

trong ngoài song sắt lạnh

ta nhìn nhau,

lòng đầy kim đâm.

cũng có thể,

em đứng nhìn lần cuối

rồi cúi mặt

giựt mình

nghe tiếng súng và thân anh gục ngã

ta mất hết ngày mai…

 

 

Anh ôm em trong tay

mà biết rằng sắp mất

ta còn nhau phút này

và phó mặc phút sau.

một năm, hai năm, năm năm

mười năm, vài chục năm

hay là vĩnh viễn

tình chúng mình vẫn “trọn vẹn thủy chung”

Anh biết rồi đây

Em sẽ chịu nhiều gian khổ

trăm vạn khó khăn với chế độ cầm quyền.

Làm vợ, có chồng vượt biển

đương nhiên,

thành kẻ nghịch thù.

Anh chỉ mong em vui vẻ tươi cười

nuôi dạy các con thành người chân thật.

cho chúng biết,

những điều sự thật

lý do nào đất nước tan hoang

kẻ tù, người vượt thoát

sống chết vì Tự Do.

 

dù sống hay chết

anh vẫn quyết một lần

dù sống hay chết

anh vẫn mãi mãi ngợi ca em

là người vợ hiền can đảm

đã dám buông tay hôm nay

dù ngày mai chưa thấy…!

 

Ta đi trên sợi chỉ mành

nói chuyện tương lai…

    

(Rạch Giá, mồng tám Tết/1980)

Vũ Văn Phương