Dấu xưa
Nơi này, cũng núi cũng sông
Cũng đời vất vả nặng quằn đôi vai
Đêm nằm như có tiếng ai
Bên trời khắc khoải thở dài nhớ thương
Nơi này nắng ướp hơi sương
Nắng sương là lạ khác thường quê ta
Chim chiều khêu nỗi nhớ nhà
Hồn nghe lạc lỏng đường xa lối về
Quê hương bao cảnh ê chề
Cắn môi vọt máu lòng tê tái sầu
Thân cu li gượng nụ cười
Gồng tay kéo gỗ rã rời xác thân.
Buông tay tim óc thì thầm
Hỏi quanh hỏi quẩn bước chân nghẹn ngào
Nắng tàn,
mai lại xôn xao
Còn ta ?
tóc bạc thể nào trở xanh.
Nghĩa ân nuôi dưỡng sinh thành
Lấy chi đền đáp, chỉ đành cúi xin !
Mai này, bỏ xác thay hình
Tấm thân tứ đại rã thành bụi tro
Nếu không được chỗ ước mơ
Xin thành hạt cát đắp bờ quê hương.
Ngắm nhìn Tổ-quốc yêu thương !!!