Phan Anh Dũng.
Tháng năm, giữa đất trời xứ lạ
Bàng hoàng ta thấy lại trường xưa
Thấy nón lá ai che nắng hạ
Thấy thầy đang giảng …Giáo Khoa Thư
Tháng năm, ta thấy ta ngày cũ
Đứng giữa sân trường đội nắng mưa
Thấy ta nắn nót từng con chữ
…thành bức thư tình mãi chẳng đưa
Tháng năm, gặp lại nhiều khuôn mặt
Còn bao nhiêu nữa đã yên mồ?
Rất lạ, sao quen, từng ánh mắt
Bốn mươi năm …còn tưởng là mơ
Tháng năm, hội ngộ đời lưu lạc
“Thầy, trò, tóc bạc trắng như nhau” (*)
Lòng chợt ngậm ngùi nghe bạn nhắc:
“Chúng ta mất hết … chỉ còn nhau” (**)
(* Lời thầy Hiệu Trưởng Trần Cảnh Xuân)