Chợ nổi
Đưa vai gánh cả khốn cùng
Dẫu cho thiên hạ lạ lùng cười chê
Niềm vui trong tiếng cười hề
Trong tâm nhẫn nhục lời thề nguyện xưa.
Một đời từng nói từng đưa
Suy qua ngẫm lại ta lừa chính ta
Này em bạc tóc tuổi già
Hề đi một tiếng đường xa hóa gần
Dài tay mang nợ mang nần
Trở về mới chính kiếp tằm nhả tơ
Xưa nay nhiều kẻ ước mơ
Thói đời ru ngủ đành chờ mãi thôi
Đêm đêm ta đã khấu đầu
Ơn trên nghĩa dưới cao sâu vô lường
Kinh văn sử sách lưu truyền
Biết bao dấu tích thánh hiền còn ghi.
Thiện ác trên mỗi bước đi
Từ trong ý tưởng có gì đâu xa
Thân từ tứ đại tạo ra
Vốn là vũ trụ bao la mà thành
Nào đâu nhỏ bé mong manh
Mà theo ngọn cỏ biến thành thú hoang
Vì lợi danh bán linh hồn
Cho loài mộng tưởng lòn trôn quỷ thần !
Về đây dự cuộc trăm năm
Rồi đi qua ngõ bỏ thân trở về ...