Vườn Xưa
Ngày về lại mảnh vườn xưa yêu dấu
Nghe mênh mang, quạnh vắng hoang tàn
Cây cũng già theo năm tháng đa mang
Trách chi ta, tóc trên đầu bạc trắng
Mảnh vườn xưa giờ đây đã quạnh vắng
Cây mận lưa thưa, quả nhỏ treo cành
Già cội vàng hoe gốc bưởi, gốc chanh
Cây khế bên rào không còn sai quả
Chắc tại khế chua nên bầy quạ không về
Nhìn thấy cây mai mà lòng chợt tái tê
Cành khô cháy chỉ còn dăm ba lá
Mảnh vườn xưa như quen mà như lạ
Vắng tiếng ve ngân và giọng hót chích chòe
Và cao cao trên những đọt tre
Không thấy đôi chim cu đứng gáy
Không gian đó vẫn còn nguyên ký ức
Mà thời gian bốn mươi mấy năm rồi
Trở lại vườn xưa lòng thấy bồi hồi
Bao kỷ niệm của một thời tuổi nhỏ.
Hoài Hương
( Nhớ ngày về thăm xóm cũ, vườn xưa)