Nhà tôi ở trên lối vào ga nhỏ,
Đêm không đèn hiu hắt lối vào ga
Đời rất buồn, sau một chín bảy lăm
Dồn nỗi khổ, vợ chiến binh thất thế.
Nhạc xích lô leng keng trên phố vắng
Tiếng guốc người dạo phố bán hàng khuya
Khi đêm về thanh vắng tiếng còi vang
Nghe nhịp thở từ rừng khuya hoang lạnh.
Đợi người về từ mấy mùa gió hú
Con thiếu cơm, áo đụm vá từng manh
Nhạc Xích Lô hối hả chạy vào ga
Người tôi đợi miệt mài trên xó núi.
Ngày nối ngày thân cò Em lặn lội
Mấy mươi lần gánh gạo để thăm anh
Thuở thương yêu anh chìu chuộng nâng niu
Kỷ niệm cũ dìu em qua đường khổ.
Còi tàu nổi bỏ ga vào đêm vắng
Nhạc xích lô văng vẳng khuất mơ hồ
Tiếng guốc khua như khứa trái tim sầu
Đang rao bán nỗi đau người thất thế.
Nỗi khổ đau thất thế, sức em tàn
Em phải bán thân em nuôi con dại,
Làm sao em còn gánh gạo thăm anh
Sao rửa được, nỗi nhục tàn một kiếp.
La Vĩnh Thái