Thông ngồi góc núi trông trời,
Nghe rơi tiếng lá quán sầu mênh mông,
Tìm trong tiếng gió nỉ non
Sụt sùi tiếng khóc mưa tràn phố xa.
Gập ghềnh nước đổ xuống đèo
Tìm vào bến giác bờ mê thâm trầm.
Sứ Ta sang tận bên Tàu,
Dừng chân Sứ nghỉ bến Tiền Đường xưa.
Ối thôi thương cái nàng Kiều
Bạc đầu ngọn sóng đa đoan dập vùi
Nương mình dưới lớp nâu sồng
Mong ngày tháng cũ theo dòng nước trôi.
Tấm lòng hiếu kính mẹ cha
Giọt sầu lóng lánh chàng Kim đáy lòng
Thương chàng Từ Hải đa tình
Dọc ngang phải lụy về tay Sắc cầm.
Bực mình dốc núi đổ ngang
Tướng Hồ Tôn Hiến thua thằng bán tơ !.
Tìm trong khắp cõi nhân gian,
Tâm thành: - Kim Trọng tái hồi tình xưa.
Thanh tân thì chẳng còn gì
Thâm tâm còn khắc chiếc cầu Thanh Minh.*
Ngày sau chén rượu cuộc cờ,
Mười năm lăn lóc, duyên xưa ngập ngừng.
Tiên Điền gặp vận đa đoan,
Truyện Kiều một kiếp hồng nhan phong trần,
Ngần ngừ, phân thiệt so hơn
Thúy Kiều đáng mặt chung tình, hiếu, trung.
* Câu 168 Truyện Thúy Kiều. Lần đầu gặp nhau trong Tiết Thanh Minh, Kiều đã phải lòng Kim Trọng,
Tiên Điền viết như sau;
“Bóng tà như giục cơn buồn
Khách đà lên ngựa, người còn ghé theo
Dưới dòng nước chảy trong veo
Bên Cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha”
Tiết Kinh Trập, Nhâm Thìn. 8/,3/, 2012.
La Vĩnh Thái