(Đôi tám theo anh xuống đò yêu,

Bến vui thoáng chốc, dòng buồn lê thê).

 

Anh đến phương nào nón chiến đây?

Kíếm Cung Võ Bị bỏ quên rồi.

Bóng cờ Tổ Quốc từ hôm đó,

Đã cuốn hồn anh theo núi sông.

 

“Tử thủ Hoàng Oanh” xong nợ trai,

Điệu buồn, tiếng gió vút qua tai,

Bầu trời cũng tắt theo màu mắt,

Hơi thở anh dành tặng núi sông.

 

Hồi kèn nhịp trống buồn truy điệu,

Tổ quốc, sơn hà đã đón anh,

Màu cờ tổ quốc thân anh đắp,

Chắc ấm lòng anh cỏi vĩnh hằng!.

 

Anh để lại em chiếc hoài thai,

Biệt em chinh chiến;  - tử sa trường.

Em về, sớm tối lo chiu chắt,

Một gái, một trai dáng dấp chàng.

 

Thằng lớn thông minh, giống tạc anh,

Thấy con nhiều bận tưởng anh về,

Ôi chàng Thiếu Úy khôi ngô ấy,

Làm rộn tim em tiếng gọi Mình.

 

Mình sống bên nhau chẳng đặng nhiều,

Hành Quân, phục kích giữ chân anh,

Những ngày về phép; ôi vui quá...,

                                                                Ý thiếp tình chàng khắn khít đôi.

 

                                                                Dòng đời biền biệt vắng anh yêu,

Thao thức bên giường nẹm cưới xưa,

Phận hẩm bến tình em lẻ bóng,

Gối chăn ôi! lạnh tựa mồ anh.

 

                                                             Con gái thường đêm hay nũng nịu;

“Cha con tài trí: chắc Kiêu Hùng,

Ví mà không thế sao Me lại,

    Ngấn lệ Hoài-Phu chẳng nhạt phai.” 

 

Lấy ai sánh được đức cha con,

Chánh Trực, Trung Can, Hiếu, Ái, Hòa,

Dũng Liệt đã đền ơn Tổ Quốc,

Ngàn Thu còn rạng Tiết Danh Cha.

 

                                                   19 Tháng Chạp Bính Tuất, February 06, 2007.

                                                                                               La Vĩnh Thái