Ta về đây tìm nguồn xưa nguyên thủy,

Sông Cổ Cò dòng chảy xiết nơi đâu?

Dãy thạch sơn từ ngàn xưa lưu dấu,

Phải chăng là dâu bể cũng là đây.

 

Ta lên đỉnh Hải Đài chiêm ngưỡng sóng,

Vỗ triền miên từ vô thủy đến vô chung,

Bến vô thường, vạn vật có rồi không,

Gió vẫn hú, đi về không mệt mỏi.

 

Rằng ai bảo núi kia Kim, Mộc, Hỏa?

Cả Thủy Sơn, kìa đấy Thổ Sơn,

Từ ngàn xưa Kim Mộc chắc là không,

Lâu trước nữa Thạch Sơn ai chắc có?

 

Ta đứng đợi trăng về trên biển vắng,

Hỏi trăng vàng núi đến tự khi mô?

Rồi ngày nào núi lui về biển cả?

Trăng khẻ bảo: - tới, lui đều không cả.

 

Đợi ta với, xin trăng vàng đợi với,

Dắt ta theo lên đứng giữa tinh cầu,

Quanh ta trôi cả vũ trụ vô bờ,

Huyền không động hương hư vô tĩnh lặng.

 

Tương truyền; thuở xa xưa gần chân Ngũ Hành Sơn có con “Sông Cổ

Cò”, nguồn từ sông Hoài - Hội An chảy ra Sông Hàn Đà Nẵng.

 Ngày nay dấu vết Sông Cổ Cò còn lại phải chăng là một nhịp cầu nhỏ

bắt qua một vũng nước trên đường từ Ngũ Hành Sơn đi Hội An

 Xưa kia người Pháp có làm con đường sắt  chợ Hàn (Tourance) -  Phố

(Faifoo).

Con đường sắt từ chợ Hàn, vượt sông Hàn, qua cụm Ngũ Hành Sơn, rồi

theo ven biển, len lách qua các đồi cát rặng thông vào Hội An, khách

thoải mái với gió mát, biển xanh, mây trắng ngày  ấy, nay con đường

chẳng còn lấy một chút dấu vết.

 

  Đà Nẵng, rằm tháng bảy năm Ất Sửu.

 La Vĩnh Thái