Vận nước truân chuyên, ngàn cay đắng,Dân “bo bo” ngô sắn qua ngày,Gái trẻ không chồng bao xiết khổ,Thân cò một mẹ với hai con.Xong đồng cạn, dọn đồng sâu,Bán rau chợ sớm,“mánh mung chợ trời”Đắn đo em chọn “nghề thầy”Áo cơm dẫu thiếu, dỗ dành được con.Buồn xứ Huế mưa bay lất phất,Hoàng hôn về ảm đạm lãnh cung,Đêm vang tiếng Quốc than “Vong Quốc”.Ngày nắng hè dợp bỏng đôi chân.Ghẹo sương phụ lả lơi bóng nguyệt,Hoa trước thềm mấy lượt đơm bông.Cúc vàng lụn, tường vi lại nở,Bướm ong vờn, thêm gió xuân trêu,Nhiều phen em cũng nhủ lòng,Đoạn tang em giữ lại tình làm chi,Sợ rằng cõi ấy anh buồn,Nhớ thương, em lại sớm khuya một mình.Ngày xưa Người dạy câu “trinh-liệt”,Em chẳng học đòi nếp háo danh,Chỉ vì son sắt yêu chung thủy,Gởi trọn đời em nương bóng anh.Tóc đã hai màu, con lớn khôn,Nên danh, nên phận chẳng thua người,Chắc là cõi ấy anh vui lắmKhông tủi thân anh Tử Chiến Trường.Portland, Feb. 2007.La Vĩnh Thái |