Hoa xuân ngây ngất hương tình,

            Ngàn năm Hoa vẫn nguyên Màu thủy chung.

 

      Mùa bình yên, xuân mở hội Hoa Tiên,

      Ta say khướt phấn hương cùng ong bướm,

     Chung quanh ta; - Muôn hương sắc giai nhân,

     Ta đắm đuối, theo lên Trời Đâu Xuất.

 

     Là nàng đấy, người ta yêu thần thánh,

     Hay nàng là, hóa kiếp tự hồ ly,

     Ta yêu say, mê đắm đến từng giây,

     Tình còn đó, sợ tình bay theo gió.

 

     Theo tiếng hát, gió xuân reo hòa nhịp,

     Rung tim ta, xao xuyến giữa trời chiều,

     Môi ép sát, nụ Hoa Tiên kiều diễm,

     Sợ rằng nàng, lạc lối giữa trời đêm.

 

     Tình đã trải, qua bao năm rồi nhỉ,?

     Vẫn nồng nàn, như tình mới hôm qua,

     Màu hoa xưa, quyến rũ đến ngàn sau,

     Giọt móc sớm, long lanh như thuở cũ.

 

     Là tình xuân, vĩnh hằng từ muôn kiếp,

     Là tình hoa, không đổi sắc mỗi  mùa,

     Là tình chung, mùa cứ nối tiếp mùa,

     Thân tàn úa, vẫn giữ gìn hương cũ.

               

     Portland Ngày 7 tháng hai Bính Tuất. 6-2-06.

                 La Vĩnh Thái