Muốn gần người trân quý

Tiếc kỷ niệm ngày xưa

Cái áo, chiếc khăn xoan

Cây trâm cài, lược dắt

 

Triều Nguyễn có ông vua

Yêu thương phi Thị Bằng

Nàng chết lúc còn trẻ

Vua xếp tàn y nàng

Để đêm đêm chiêm ngưỡng

Để tưởng nhớ dung nhan…

 

Người ta – không có vậy

Không phải một mà hai

Không có là không có

Đâu đây tiếng thở dài

 

Khi người đi, ta để

Áo người đến ba năm

Thỉnh thoảng ta đến thăm

Hỏi áo lời nho nhỏ:

“Nàng có chịu về không?”

 

Thứ Sáu 4-11-2011

Nguyễn Phú