( Nhớ Sài Gòn)
Quả thực đau lòng nhớ cố hương,
Quê cha đất tổ, người thân thương.
Đắng cay chua chát thời niên thiếu,
Điêu đứng đảo điên lắm đoạn trường.
Hình ảnh quê hương bóng mẹ hiền,
Quanh năm suốt tháng khổ triền miên.
Tả tơi tan tác thời ly loạn
Thống nhất đổi đời cũng chẳng yên!
Lâu lắm không về thăm cố hương,
Lòng sao chẳng thấy chút tơ vương.
Quê hương thưở ấy mang hồn nước,
Đất nước bây giờ quá thảm thương!
Nghĩ tới quê hương, nhớ Sài Gòn,
“ Viễn Đông hòn ngọc” thời vàng son.
Cho tôi giọng nói miền Nam Việt,
Đất tổ quê cha nay chẳng còn!
Từ Đức Tài
(Portland ngày 20 tháng 7 năm 2012)