Chiều ba mươi tháng chạp,
bươn bả lên xe tốc hành,
Để kịp về đêm trừ tịch với mẹ cha,
vui giao thừa thỏa chí suốt năm mong.
Đường ổ gà, nghẽn xe ba mươi cây số
Đêm giá buốt, em âm thầm khóc
bên đồng, mông quạnh gió đêm.
Tháng lương; em lãnh năm trăm ngàn
Gửi về cha mẹ nuôi em
Tiền ghế ngồi, xe chiều 30 tháng chạp, chật như nêm
Cũng năm trăm ngàn đồng chẵn, chớ so đo.
Xin trời buốt giá; - bớt đi !
Chắc là không về kịp !
Đêm nay, Trừ Tịch đến trên đồng !
với người, xe dài ba mươi cây số !
nhích từng thước trên đường đêm mệt mỏi !.
Gió đêm lạnh ngắt nỗi lòng !.
chắc ngày Mồng Một cũng về chưa kịp !.
để đón Ngày xuân mới đầu năm !
Mẹ cha buồn, đàn em nhỏ đợi mong !.
Em bỏ đoàn bỏ đội bỏ quê
“Lên đô thị tìm đường,
tiến mau vào Xã Hội Chủ Nghĩa”!.
Những ngày lận đận
nước fontain, đêm ngủ ghế đá vườn hoa
Đếm sao trời, bụng rỗng, tê tái nỗi riêng tây.
Em đi dưới đường đêm,
mỏi cổ nhìn những ngôi nhà cao ngất ngưởng
Màu xa hoa đầy ắp, ngập phố phường.
Bác ái đâu rồi, công bằng đâu hỡi.
Giai cấp công nông của em;
-Tiên tiến giật lùi, trắc trở
Ngày trước mẹ em ở đợ
Bây giờ em làm kiếp Ô-Xin.
Ông nội em có bốn công điền thượng đẳng
Nay “đất đai là sở hữu toàn dân”
Họ “quy họach” tuốt tuồng tuột, thành “khu đô thị”.
Nhà em hết kế sinh nhai.
Từ hôm đó, em bỏ đoàn bỏ đội, lên phố làm O-sin
Bạn bè em, lâm vòng sa đọa,
Mát-xa, giái bao của giai cấp mới
tri kỷ với ma-túy làm khuây.
“Giai cấp tiên phong”, ảo tưởng “Bác Hồ”.
Ải Nam Quan, Bác đổi; - Hữu Nghị Quan,
Nay mất tiêu hữu nghị,
Bắc thuộc lần thứ ba, từ khi có đảng.
Dân lành mất đất – “khiếu kiện - kêu oan, ”
“Họ” vội vã, bỏ tuốt lên xe
“Cho về nhà mà kiện”.
Đảng ta: - nhân danh mở mang đất nước,
Lập dự án cướp tài nguyên tổ quốc.
Dân lành khốn khổ chẳng nơi nương.
Đất nước em,
Giai cấp mới – xa hoa đàng điếm
Dân lành chân chất
đời mịt mờ như đêm trừ tịch ba mươi.
La Vĩnh Thái