Photo
Nguồn: Net
Ta nhớ trần ai nhớ quá chừng!
Nguyên tiêu lồng lộng ánh trăng thanh
Ta nghe bên ấy dương trần ấy
Chim chóc nô đùa, suối réo xuân.
Ta đội mồ lên ngắm thế gian
Mai vàng rực nở khắp non xuân
Sao ta hưu quạnh trong mồ vắng?
Đất lạnh tứ bề, đất lạnh tê.
Ta nhớ trần ai một kiếp người
Vui buồn, sầu hận, nối truân chuyên
Khổ đau chen lẫn niềm mê đắm
Chừ đã xa rồi kiếp thế gian.
Ta muốn ôm choàng kiếp đã qua
Mộ khuya ta mở đến thăm nàng
Bên hiên gió lộng, rèm lay động
Ảnh cũ trên tường em với ta.
Trời đã hừng đông, nắng sắp về
Tiếng chim ríu rít dục ta đi
Sương mai vướng nhẹ, mai hàm tiếu
Nhẹ bước ta về cõi mộ sâu.