Thang mây nhẹ bước lên trời.
Mẹ đi để lại khung trời hoang vu
Trần gian là cảnh tội tù
Trần gian là cảnh thiên thu ngậm ngùi
Từ ngày Mẹ bỏ xa tôi
Thân tôi lạc lõng như hồi trẻ thơ
Bây giờ tóc gió bơ phờ
Bàn tay ai chải, ai hơ mái đấu
Mẹ đi cũng đã từ lâu
Nụ cười của mẹ vẫn sâu trong hồn
Nụ cười theo với nụ hôn
Nhớ hồi bên Mẹ mà hồn bâng khuâng
Mẹ đi, con ở dương trần
Cõi người thiếu vắng bước chân Mẹ hiền
Ước gì tôi được thành tiên
Bay về cõi tịnh thăm hiền mẫu tôi
Ước rằng Mẹ sống trên trời
Chỗ con không thấy, chỗ người ước mơ.
Trăm năm vỏn vẹn mấy giờ
Tiếng quan tài cháy thành thơ đốt người
Một lần đưa tiễn ra khơi
Con thuyền Bát Nhã về trời đoàn viên
Vui mừng gặp lại Mẹ hiền
Cùng Cha yêu kính làm tiên trên trời.
Con mơ một kiếp thảnh thơi
Được về đất Phật cho đời yên vui.
Lê Phi Điểu
( Nhân ngày lễ Từ Mẫu, Tưởng nhớ Mẹ đã khuất bóng hơn 20 năm)
(10:00 AM ngày 8 tháng 5 năm 2016)
Kent WA, USA