Nghiêu ngao hát một bài ca
Giật mình thấy cả sơn hà Việt-Nam
Quê hương thành phố xóm làng
Chìm trong lửa máu ngổn ngang xác người.
Tháng tư cờ rủ nhớ đời
Bao người tuẩn tiết bao người thoát thân
Bao người tù ngục hờn căm
Còn bao người nữa ăn năn muộn màng ?
Đồng bào mắt lệ thở than
Nghe loa sang sảng lời vàng âm binh
Ngày đêm hốt hoảng thất kinh
Dép râu nón cối là mình đấy ư !, ?...
Cong cong chữ S nhà tù
Bắc Trung Nam chẳng còn người tự do
Bên ngoài chồn cáo mặt mo
Bên trong lửa đốt ánh cờ vàng bay.
Từ đó…cho đến hôm nay
Vàng thau lẫn lộn múa may quay cuồng
Lạc loài một kiếp tha phương
Lòng mang bao nỗi đoạn trường xót xa
Ngồi đây, nước mắt lời ca
Tội cho thân phân thương nhà nhớ quê…!
Vũ Văn Phương